Trần Nhương Truyện ngắn Không biết vì sao hôm ấy lại mưa. Cơn mưa nhè nhẹ nhưng đủ làm ướt áo. Cũng không biết vì sao hôm ấy tôi lại đói cồn cào đến thế. À có lẽ vì đêm qua thức khuya lướt web nên dậy muộn vội nhông xe đi làm luôn không kịp ăn sáng.Gần...
Trần Nhương Truyện ngắn Cơ quan tôi như có một trận động đất khiến mọi người đều kinh hoàng. Từng tốp từng tốp thì thầm bàn tán và ai cũng như người mất hồn. Duyên do là cô y tá nỏ mồm được sếp sai đi lấy kết quả khám sức khỏe định kì của ông. Chuyện...
Ảnh sưu tầm Trần Nhương Truyện ngắn Có lẽ đến gần 10 năm nay người đàn bà ấy đêm đêm ngồi ở cuối giường để nắm lấy cổ chân chồng. Bà không đêm nào dám ngủ đẫy giấc vì nhỡ nhãng ra chồng bà vùng dậy tìm đến cái chết. Chồng bà, ông Liễm năm nay đã ngoại...
Tranh Trần Nhương Truyện ngắn Muộn đã ngoài ba mươi tuổi. Ba mươi tuổi ở vùng ven nội này coi như gái già. Trai tân mới lớn thì chúng nó đang chờ mấy đứa còn học phổ thông, vừa dậy thì, vú nây nẩy sau lần áo sơ mi trông đầy gợi cảm. Bắt đầu biết làm dáng,...
Ở nước mình rất chuộng cái lý lịch. Lý lịch gia đình càng nghèo khổ thì càng có giá. Hình như người ta cho rằng nghèo khổ bao giờ cũng trung thành. Khổ thế, trung thành đâu ở lí lịch mà nó do nhân cách, do giáo dục mà có. Tôi nói thế bởi tôi muốn công...
Không biết vì sao hôm ấy lại mưa. Cơn mưa nhè nhẹ nhưng đủ làm ướt áo. Cũng không biết vì sao hôm ấy tôi lại đói cồn cào đến thế. À có lẽ vì đêm qua thức khuya lướt web nên dậy muộn vội nhông xe đi làm luôn không kịp ăn sáng. Gần cơ quan tôi có một hàng...
Bây giờ tôi đã mười tám tuổi. Tôi đã biết nghĩ nên thương mẹ tôi vô cùng. Tôi ân hận bởi vì tôi mà mẹ tôi thiệt thòi không có mấy tháng ngày hạnh phúc. Suốt một đời chẳng được sự chăm sóc của bố tôi. Mẹ tôi lấy chồng như mang tội nợ về mình. Đời người...