Nghiêng ngả Trùng Khánh Hạt dẻ bùi điệu hát Dá Hai (*) Em gái Tày ơi Cho anh về Bản Giốc Nước Quây Sơn trong như nước mắt Khóc những ngày bão dông… Trùng Khánh Ai mời “quả cả cây Rượu cả chum” (**) Nụ cười mời người ở lại Ngô mía mát đồng con gái Em mùa...
Nguồn lặng nhìn cuộc sống: 7 điều sau đây, chúng ta cần học và nhớ suốt đời; có người cả đời cũng chưa học hết những điều này… Thứ nhất, “học nhận lỗi”. Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng...
Em vừa đủ để anh khao khát Vừa đủ làm cho anh thật là anh Trời chớm thu vừa đủ nét xanh Quả chua ấy cũng vừa đủ ngọt. Em vừa đủ để qua thời non nớt Nét thục hiền vừa đủ chút đành hanh Trong vững bền vừa đủ sự mong manh Trong đằm thắm vừa đủ lòng nghi...
Cà phê ngọt uống rồi lại đắng Ồ thế ra ngọt đắng vẫn đi cùng! Em dịu dàng mềm mại như nhung Lại cứng nhắc gan lỳ như thép! Trời mênh mông vẫn còn bao lối hẹp Người tươi cười che đậy lắm mưu mô Tưởng vĩnh hằng bền vững Liên Xô Ngôi sao đỏ thành một thời...
Yêu em tóc đã bạc rồi Trái tim không biết nói lời mộng mơ Giá như gặp tự ngày xưa Anh không vướng víu giàn dưa vườn cà Giá như chưa có người ta Tầm xuân lúc nụ khi hoa sợ gì Giá như ở tưổi đương thì Hồ Tây tát cạn, Ba Vì xô nghiêng. Giá như anh có máu...
Ở nước mình rất chuộng cái lý lịch. Lý lịch gia đình càng nghèo khổ thì càng có giá. Hình như người ta cho rằng nghèo khổ bao giờ cũng trung thành. Khổ thế, trung thành đâu ở lí lịch mà nó do nhân cách, do giáo dục mà có. Tôi nói thế bởi tôi muốn công...
Những cuốn sách một thời như sấm trạng Giờ bán cân bà đồng nát mua về Những quy phạm một thời như thước ngọc Thành vết hằn ghi dấu sự ngô nghê. Dòng sông Đà hùng dũng nhường kia Giờ ngăn đập sông luồn qua cửa cống Biển Vũng Tầu cứ tưởng mình dài rộng...
Người bán rau bỏ sâu vào cho thành rau sạch Người nấu rượu bỏ đạm vào cho thành rượu ngon Người bán hoa quả bỏ điôxin vào cho hoa quả tươi Người quá lứa bỏ silicon vào để thành người trẻ Người đểu cáng bỏ nụ cười vào cho thành người thánh thiện Người...
Tranh: Trần Nhương Trường Nhân dáng vẻ rất cường Dương dương cây cọ ẩm ương thế nào Vật dài biết vẽ làm sao Cái sẹo hồng hào bác lại bôi đen(*) Vâng, thưa... tôi không tầm chương, nhưng khi đụng đến bàn phím thì bài thơ vịnh nhân vật của chúng ta cứ trồi...
Không biết vì sao hôm ấy lại mưa. Cơn mưa nhè nhẹ nhưng đủ làm ướt áo. Cũng không biết vì sao hôm ấy tôi lại đói cồn cào đến thế. À có lẽ vì đêm qua thức khuya lướt web nên dậy muộn vội nhông xe đi làm luôn không kịp ăn sáng. Gần cơ quan tôi có một hàng...
Bây giờ tôi đã mười tám tuổi. Tôi đã biết nghĩ nên thương mẹ tôi vô cùng. Tôi ân hận bởi vì tôi mà mẹ tôi thiệt thòi không có mấy tháng ngày hạnh phúc. Suốt một đời chẳng được sự chăm sóc của bố tôi. Mẹ tôi lấy chồng như mang tội nợ về mình. Đời người...